Chùm ảnh: Đường tới thành Rome của MU

M.U đang đứng trước cơ hội lớn để làm nên lịch sử: đội bóng đầu tiên 2 lần VĐ Champions League liên tiếp. Sau đây là những khoảnh khắc đáng nhớ trên con đường đến trận CK giải đấu danh giá nhất châu Âu của Quỷ đỏ mùa bóng năm nay.


Rooney mở tỉ số trong trận thắng 3-0 của M.U
trước Aalborg tại vòng bảng


Cũng ở trận đấu này, Berbatov đã có pha lập công tuyệt đẹp


Berbatov lập công trong chiến thắng 3-0 của M.U trước Celtic
trên sân Old Trafford tại vòng bảng


Wayne Rooney cũng đã 1 lần sút tung
lưới Celtic ở trận gặp Celtic


Ở trận lượt về giữa Celtic và M.U, Ryan Giggs đã ghi bàn,
mang lại trận hòa 1-1 cho Quỷ đỏ


Tevez “nổ súng” trong trận hòa 2-2 của M.U trước Aalborg


Vidic mở tỉ số trong trận lượt đi vòng 1/8 giữa M.U và Inter


Cris Ronaldo ấn định chiến thắng 2-0 cho
Quỷ đỏ trước nhà ĐKVĐ Serie A


Pha lập công của Tevez giúp M.U vươn lên dẫn trước
Porto 2-1 ở trận tứ kết lượt đi


Cú nã đại bác của Cris Ronaldo mang lại chiến thắng lịch sử
1-0 của Quỷ đỏ trước Porto trên sân Dragao


Người hùng John O’Shea ghi bàn thắng duy nhất,
giúp M.U quật ngã Arsenal ở trận bán kết lượt đi


Cris Ronaldo kết liễu mọi hi vọng của Pháo thủ bằng bàn thắng nâng tỉ số lên
3-0 trên sân Emirates. Bàn thắng này đã đưa Quỷ đỏ lọt vào trận CK Champions League năm nay

Sir Alex đã xóa được lời nguyền ở Estadio do Dragao

Kí ức buồn của quá khứ đã đi qua, Quỷ Đỏ hùng dũng vượt qua Porto ngay tại sân vận động được coi là “đáng sợ” nhất đối với các đại diện của đảo quốc sương mù để hội ngộ với kì phùng địch thủ Arsenal ở vòng Bán kết.

M.U đã không run sợ, không yếu đuối và bạc nhược như trong các trận đấu đáng thất vọng gần đây. Quỷ Đỏ đã sớm buộc đối thủ phải chơi theo đúng ý đồ của mình ngay từ khi trận đấu bắt đầu. Bàn thắng sớm của Ronaldo đã hoá giải tất cả, để biến những nặng nhọc và lo âu trên từng bước chạy của các cầu thủ M.U trở thành sự tự tin, cẩn trọng và hợp lý đến lạ lùng.

Porto đã phải dừng lại, bởi Quỷ Đỏ đã trở về với hình ảnh của chính mình, hình ảnh của một nhà vô địch. Biết cách chiến đấu và chiến thắng trong những hoàn cảnh khó khăn nhất, tìm lại được niềm vui và nụ cười trên môi sau những ngày tháng ảm đạm nhất, Quỷ Đỏ đã thực sự mang niềm tin trở về trong lòng các Manucian.

Dù đôi lúc những lo âu và ám ảnh về một hàng thủ yếu ớt xuất hiện đâu đó trong 90 phút hồi hộp ở Dragao. Nhưng rồi tất cả cũng đã trôi qua để nhường chỗ cho hạnh phúc và những nụ cười. M.U mới chỉ vượt qua được một lời nguyền trên sân Dragao, nhưng chiến thắng ở đây giúp Quỷ Đỏ có quyền hy vọng vào việc tiếp tục hoá giải thêm một lời nguyền nữa quan trọng hơn rất nhiều. Đó chính là việc trở thành đội bóng đầu tiên bảo vệ được danh hiệu vô địch Châu Âu.

Vậy là năm thứ ba liên tiếp, M.U có mặt ở vòng bán kết của Champions League. Đối thủ sắp tới sẽ là đội bóng đầy duyên nợ Arsenal. Khó khăn và những thử thách vẫn còn rất nhiều trước mắt và Quỷ Đỏ cần phải tiếp tục thể hiện phong độ ổn định cùng sự chắc chắn để có thể vươn tới những thành công ở mùa giải này.

Mọi thứ đã trở lại yên bình sau những ngày tháng âu lo. Bây giờ là lúc cho sự tự tin và những giấc mơ thật đẹp được trở lại. Old Trafford sẽ lại rộn rã những nụ cười sau đêm Dragao ngày hôm nay…

Nơi giấc mơ bắt đầu

Một kịch bản với những bất ngờ tới mức “không tưởng” đã xảy ra tại “Nhà Hát của những Giấc Mơ”, không rùng rợn, không cao trào, không khốc liệt cũng không “cài răng lược” nhưng chẳng kém phần hấp dẫn với bất cứ khán giả nào.

Chỉ có một kẻ được quyền ngẩng cao đầu mỉm cười cuối cùng, giấc mơ cũng chỉ tới với một người, và nơi ấy, không có chỗ cho những màu Xanh trọc phú, chỉ có chỗ cho màu Đỏ lên ngôi.

Bất ngờ đầu tiên tới từ đội hình xuất phát. Nơi hậu tuyến, trung vệ số một Rio Ferdinand không thể thi đấu cho dù đã có tin tức anh sẽ trở lại sau trấn thương lưng, thay vào đó là hậu vệ trẻ Johnny Evan, hợp với Nemanja Vidic trở thành cặp trung vệ của Man Utd. Điều nữa khiến người ta phải bất ngờ tới lo lắng là cặp tiền vệ trung tâm của M.U với sự xuất hiện của lão tướng Giggs và Fletcher. Không Scholes, không Carrick M.U làm cách nào để chống lại hàng tiền vệ gồm toàn “hàng khủng” của Chelsea.

Và bất ngờ lớn nhất với người hâm mộ chính là tỉ số. Cách đây 3 mùa giải, trong vòng đấu áp chót của mùa 05- 06, Chelsea của Jose Mourinho đã nã tới 3 bàn vào lưới Van Der Sar, để qua đó bảo vệ ngôi vô địch thành công. Hôm nay, cũng với sự chứng kiến của Jose Mourinho trên khán đài, Quỷ Đỏ đã làm được điều ngược lại với chiến thắng 3 “sao”.

Vidic là người mở tỉ số
sau pha đá phạt góc của Giggs. Trước đó bóng đã được Ronaldo đưa vào lưới tuy nhiên không được công nhận.

Bước sang hiệp 2 Quỷ Đỏ nhân đôi cách biệt với pha đệm lòng cận thành của “R10″. Cũng phải nói pha phối hợp của Ronaldo và Evra sau đó là pha tạt bóng của hậu vệ số 3 bên phía Quỷ Đỏ là vô cùng chuẩn mực.

Phút thứ 87, United được hưởng quả đá phạt trực tiếp. Vidic gỉ tai với Berbatov. Ronaldo đá bóng như một cái máy. Vidic chặn người khôn ngoan khi ngăn một lúc hai hậu vệ bên phía Chelsea. Berbatov thoát đi hợp lý, một cú ra chân rất nhanh đúng phong cách của “Berba”. Tỉ số là 3 – 0 cho Quỷ Đỏ!

Trận đấu diễn ra nhanh ngay từ đầu với những pha ăn miếng trả miếng của cầu thủ hai đội cả về những tình huống hãm thành và những pha phạm lỗi. Cuộc chiến quyết liệt tới từng tấc đất, từng mét cỏ. Chelsea cầm bóng nhiều hơn, tổ chức lên bóng mạch lạc hơn, đã có lúc họ làm chủ trận đấu. Song đó là tất cả những gì họ làm được. Những Deco, Lampard, Ballack có thể có đầy khoảng trống để chiến khai bóng, để “quẩy” song tổng quan nhất, Chelsea chỉ có thể làm chủ hoàn toàn khoảng đất … trước vòng cấm của Man Utd. Tuy nhiên họ không có được những pha chuyền bóng cuối cùng tốt nhất, hệ quả là cho dù ép sân và cầm bóng nhiều hơn nhưng khung thành do thủ môn kỳ cựu Van Der Sar vẫn vừng vàng với cặp trung vệ Vidic và Evan.

Ngược lại, những tình huống lên bóng của M.U có vẻ như chậm chạp và thiếu sắc bén. Bóng được rồn sang cánh trái cho Park hoặc Ronaldo khi đảo cảnh cùng sự hỗ trợ của Evra. Cặp đôi tiền vệ trung tâm của Man Utd hoàn thành tương đối nhiệm vụ đánh chặn đồng thời làm cầu nối cho “bộ tứ” Berbatov, Rooney, Park và Ronaldo thể hiện. Quỷ Đỏ tấn công ít hơn song lại có nhiều tình huống nguy hiểm hơn, điển hình là những pha dứt điểm của Berbatov và Park Ji Sung.

Bên phía Chelsea, việc Joe Cole chơi mờ nhạt đã khiến cho cánh phải của họ hoạt động không hiệu quả, kèm theo trung lộ “ngợp trời” sắc áo đỏ, bóng được Chelsea chuyển sang cánh trái nơi có Lampard, Asley Cole. Bế tắc với ý định khoét vào sự non nớt của Evan và không đồng đều của cặp trung vệ Man Utd, Chelsea chuyển hướng sang cánh phải dựa vào những quả tạt cho cặp tiền đạo Drogba và Anelka thể hiện khả năng không chiến. Tuy nhiên trong một ngày đẹp trời, Vidic và Evan đã biến những pha bóng bổng của Chelsea trở nên vô cùng thiếu sức sống.

Ronaldo tiếp tục mờ nhạt trong hiệp 1, dấu ấn duy nhất anh để lại là chiếc thẻ vàng và pha ghi bàn không được công nhận. Chính các cầu thủ M.U cũng không rồn nhiều bóng cho Ronaldo. Tuy nhiên khi hiệp 2 bắt đầu sir Alex đã ra một đòn bất ngờ và cao tay khi chuyển hẳn Ronaldo sang cánh trái, đồng thời kéo Park sang phía cánh phải để hỗ trợ cho lão tướng Gary Neville vốn đang xuống sức. Kèm theo đó những đợt tấn công của M.U đều được luân chuyển cho tiền vệ cánh người Bồ Đào Nha. Vừa là mồi nhử, vừa là cầu nối, Ronaldo đã chơi rất hay khi in dấu giày trong cả hai bàn thắng của Quỷ Đỏ trong hiệp 2.

Tham vọng phá vỡ chuỗi 7 trận thắng liên tiếp của M.U trên sân nhà của Chelsea đã biến thành ác mộng. Quỷ Đỏ đã chiến thắng đối phương một cách toàn diện cả tỉ số, con người, lối chơi và cái đầu bên ngoài đường pitch.

Bại tướng đầu tiên trong nhóm “bộ tứ” đã ê chề rời khỏi Old Trafford. Một lời cảnh báo tốt nhất dành cho những đại gia đặt tham vọng chiến thắng khi rời khỏi “Nhà Hát của những Giấc Mơ“.

Old Trafford vẫn lộng lẫy, du dương với khúc ca khải hoàn, Liverpool hãy cứ coi chừng, cuộc đua bây giờ mới bắt đầu!

Blog: Tough trips for Phil

Chelsea’s 2-0 victory at Bolton on Saturday saw the Blues claim the record for the most consecutive away wins (11) in the top flight.

But further analysis of the statistic shows this: most of Chelsea’s 11 victories were against sides generally found in the lower half of the table, the exceptions being Everton and Manchester City (twice). Bolton, West Brom, Blackburn, Hull, Middlesbrough, Stoke, Wigan and Newcastle complete the list of consecutive away wins for the London club.

That means visits to Everton, Aston Villa, Portsmouth, United, Arsenal, Liverpool, and Tottenham still await Luis Felipe Scolari’s side. League leaders Liverpool also have trips to Everton, United and Portsmouth still looming.

Meanwhile, lying in ambush at third in the table, is a United team that has already played most of the top sides away this season. Not only Chelsea, Liverpool and Arsenal; also Portsmouth, Everton, Man City and Villa.

So while Chelsea have managed an impressive away record over the last six months, it is United who are poised quite dangerously to mount a charge to the summit come the New Year. A harsh first half of the season is almost behind the Reds, here’s to the second.

I can’t wait to see Dimi ‘s debut

You wouldn’t believe how delighted I am about our new signing. Like many supporters, I thought the one player we needed was another striker. For me, we got the best buy in the transfer window.

I found it quite funny when I was coming into MUTV on transfer deadline night and the reports said City were trying to hijack the deal. Some of the City fans were taking the mickey, saying they were going to get Berbatov, but he only ever wanted to come here.

The money wasn’t the important thing for him – obviously, if it had been, he could have gone to City for more. Sometimes people talk about money as if it’s the be all and end all for players but you can only eat three meals a day!

I think you get to a point in life when you have enough money, you just want to be happy. I doubt there’s a better place to be happy than Old Trafford.

I’ve watched Berbatov during the last two years at Tottenham and before that when he played for Bayer Leverkusen against us. He was a smashing player then at Leverkusen but we didn’t take a great deal of notice because we only saw him a couple of times. But with Tottenham he’s been fantastic.

I laugh at the people who say he looks a bit lazy. He looks lazy because his control’s so perfect. He’s a great, great addition to this club honestly. His two years’ experience in England makes him an even greater asset.

He must be a dream to play with, for his imagination, skill, intelligence… football’s a very intelligent game, despite what some people might say.

MU hãy loại ngay một nhân tố xấu

Trích cảm nhận của bạn Kiên, một Manucian. Bài viết rất giàu cảm súc và xác thực …

“Ở Benfica, Anh (Ronaldo) chẳng là gì cả. Đơn giản Anh chỉ là một tài năng trẻ triển vọng. Có chăng thêm chút nữa, tên anh trùng tên với Ronaldo của Brazil mà thôi. Tài năng của Anh so với Rooney, Tevez cũng thuộc hạng tầm tầm.

Đôi chân Anh nhanh, anh chạy rất khoẻ, nhưng thưa anh những thứ đó chẳng là gì cả. Nếu Anh ở nơi khác không phải MU anh sẽ chẳng bao giờ có ngày hôm nay. Mùa giải vừa rồi, anh ghi bàn rất tốt. Anh ghi bàn bằng cả ống quyển, thật phi thường. Nhưng hãy xem lối chơi của Anh kìa. Trong khi Tevez và Rooney liên tục chọc khe, sẻ nách, bật tường cho anh thì anh làm gì ? Anh cắm đầu cắm cổ sút. Anh chỉ vì cá nhân Anh mà thôi. Tôi tin Rooney thừa sức ghi được nhiều hơn anh. Tevez cũng vậy. Anh nên nhớ, những bàn thắng của Anh mang đậm dấu giày của hai cầu thủ nói trên. Họ mới là người đóng góp tích cực vào lối chơi của toàn đội. Và bóng đá là gì ??? Anh là người hiểu điều đó hơn tôi gấp ngàn lần. Các bạn thắng của Anh chỉ man g tính chất tô đậm cho trận đấu thêm phần sắc nét mà thôi. Thử hỏi trong hơn 40 bàn thắng Anh ghi được, có mấy bàn mang tính chất quyết định ??? Anh tạo cơ hội cho đồng đội được mấy lần?

Đó là riêng mùa bóng vừa rồi. Còn các mùa bóng trước thì sao? Cái tật cầm bóng lâu, đảo bóng lia lịa nhằm mục đích biểu diễn của Anh chẳng mang lại điều gì cả. Nó chỉ đẹp khi đội nhà thắng trận mà thôi. Nếu không có sự nâng niu của Sir Alex, Anh mãi mãi giống như Denilson thủa nào. Hoa mỹ nhưng phải hiệu quả, Sir nói nhiều với Anh. Cho đến mùa giải này Anh thực hiện rất tốt cái điều Sir Alex dạy. Để đáp trả ơn thịnh tình của người thầy đáng kính, Anh lại trở mặt nói này nói nọ. Một hành động đáng bị lên án. Tôi tin ngay cả cổ động viên Real ( nơi mà Anh muốn đến ) cũng khinh thường Anh. Sự nghiệp của Anh được như ngày hôm nay, nhờ rất nhiều vào MU và Sir Alex. Đã đành quy luật chuyển nhượng cho phép Anh ra đi. Nhưng thử hỏi những lời lẽ Anh đưa lên mặt báo, những hành động không khác nào một đứa con nít mới lớn đó có đáng được tôn trọng hay không ?

Anh là một cầu thủ nổi tiếng, ngoài yếu tố chuyên môn ra những tính cách sinh hoạt, lời nói của Anh là tấm gương cho lớp trẻ noi theo. Vậy mà Anh chê bai cả người nâng đỡ Anh có được cuộc sống “nô lệ” như ngày hôm nay? Đó là công ơn Anh đền đáp lại cho MU và Sir Alex hay sao, Ronaldo ?

Tôi yêu MU, tôi thích Sir Alex và tôi tin không chỉ mình tôi có chung suy nghĩ. Hàng triệu triệu cổ động viên khắp thế giới cũng nghĩ vậy. Họ là những người vĩ đại nhất mà tôi từng được chứng kiến những việc họ làm. (dẫu rằng tôi chẳng là gì của họ ). Có một điều nữa, tôi tin rằng khi Anh không còn khoác trên mình màu áo MU, sẽ có rất rất nhiều người có chuyên môn và nhân cách sống tốt hơn Anh, xứng đáng hơn Anh đeo chiếc áo số 7 huyền thoại, số áo mà Anh đang mang trên lưng. Một số áo lịch sử của Câu Lạc Bộ.

Câu kết tôi chẳng muốn níu kéo Anh. Chỉ nói với Anh rằng ( cho dù Anh chẳng hiểu nổi Tiếng Việt ) Anh là kẻ vô ơn bạc nghĩa. Một kẻ “ăn quả mà không nhớ người trồng cây”… Vĩnh biệt Anh.

P/S: Nên nhớ, ở MU tôi chỉ thần tượng Rooney, Tevez, Van Der Sar, Paul Scholes, Giggs mà thôi.”

So long Ole Gunnar Solskjaer, “The Baby-faced Assassin”

Cuối cùng, Nhà hát của những giấc mơ đã chính thức nói lời tạm biệt với một trong những đứa con vĩ đại nhất của mình trong trận đấu với Espanyol. Cái tên Ole sẽ mãi đi vào huyền thoại và nỗi nhớ của những Manucian như là một biểu tượng về tình yêu, sự trung thành và một nhân cách lớn khó ai sánh kịp…


Đêm Nou Camp huyền diệu của 9 năm về trước, Quỷ Đỏ viết nên một câu chuyện cổ tích khi lội ngược dòng đánh bại Bayern Munich để lên ngôi bá chủ Châu Âu và hoàn thành cú ăn ba vĩ đại. Đó chính là khoảnh khắc đẹp nhất trong kỷ nguyên của Sir Alex Ferguson, cho đến tận lúc này những Manucian vẫn nhắc đến nó với niềm tự hào xen lẫn những cảm giác cháy bỏng và phấn khích đến lạ thường.

Ole Gunnar Solskjaer là một phần không thể không nhắc tới khi nhớ về trận chung kết Champions League năm ấy. Nếu như Teddy Sheringham là người đưa Quỷ Đỏ từ cõi chết trở về thì Ole chính là người đã nhấc bổng đoàn quân của Sir Alex lên tới tận chín tầng mây, tất cả chỉ diễn ra trong vỏn vẹn 100 giây ngắn ngủi nhưng chừng đó cũng đủ để sân Old Trafford mãi nhắc đến Ole như là một huyền thoại.

Trong suốt những năm tháng thi đấu trong màu áo Quỷ Đỏ, Ole chưa từng được coi là một nhân vật chính, chưa từng được đảm bảo một vị trí chính thức trong đội hình của Sir Alex nhưng anh luôn được nhắc tới với vai trò của một siêu dự bị đích thực. Mỗi lần vào sân là một lần bùng cháy hết mình để mang lại niềm vui chiến thắng cho M.U, có thể nói, hiếm có một cầu thủ dự bị nào lại nhận được nhiều tình cảm của người hâm mộ như anh…

Hơn 10 năm gắn bó với tư cách là một cầu thủ, tình yêu của Ole dành cho Quỷ Đỏ là một điều không thể phủ nhận. Anh rõ ràng có thể trở thành một ngôi sao sáng, được ra sân đều đặn và hưởng một mức lương cao hơn nếu như rời M.U để đến một nơi nào đó khi còn ở đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng anh đã quyết định ở lại, ở lại để chiến đấu cho vị trí của mình, để hun đúc cho tình yêu giữa anh và màu áo đỏ ngày càng trở nên bền chặt và sâu đậm hơn. Ole đã hy sinh quá nhiều để mãi mãi là một Quỷ Đỏ chân chính cho đến tận giờ phút này…
Ngày hôm nay, như một sự tri ân, Manucian dồn sự quan tâm của mình về sân Old Trafford để nói lời từ biệt chính thức với Ole trong trận đấu với đội bóng đến từ xứ Catalunia – Espanyol. Người ta có thể không đến để chứng kiến những ngôi sao đương thời như Rooney, Tevez hay Rio toả sáng mà là để lần cuối cùng được nhìn thấy số 20 vĩ đại ra sân trong màu áo Quỷ Đỏ, chạy trên thảm cỏ Old Trafford để tái hiện một quá khứ hào hùng.

20 phút xuất hiện trên sân của Ole có lẽ không đủ nhiều như người ta mong đợi, nhưng chừng ấy cũng đã đủ để thoả mãn cho những ước mơ của cả những Manucian và cả chính bản thân Ole “huyền thoại”.

Số 20 của M.U từ giờ trở đi sẽ tạo nên một cảm giác đặc biệt và trách nhiệm lớn lao cho ai thừa hưởng nó. Bởi số áo ấy đã từng là nơi hội tụ của tình yêu, sự trung thành và khao khát của một huyền thoại đích thực.
Tỉ số 1-0 là vừa đủ để Quỷ Đỏ có được niềm vui chiến thắng, không những thế, tỉ số ấy đã khiến trận đấu tôn vinh Ole hoàn hảo hơn. Quỷ Đỏ đã có trận thắng thứ năm trong chuỗi 6 trận giao hữu chuẩn bị cho mùa giải mới và duy trì thành tích bất bại của mình. Một mùa giải mới đang mở ra trước mắt với những nhiệm vụ khó khăn, và dù không còn có thể trực tiếp xỏ giày để cùng những người đồng đội trẻ chiến đấu cho những vinh quang, nhưng với tư cách là một HLV, Ole sẽ vẫn còn có thể cháy hết mình cho tình yêu lớn nhất trong đời, đó là tình yêu với Quỷ Đỏ, với Nhà hát của những giấc mơ.

Tạm biệt Ole, tạm biết số 20 vĩ đại, chúng tôi sẽ nhớ mãi hình ảnh về một sát thủ có gương mặt trẻ thơ, nhớ mãi những bàn thắng của anh. Chúc anh may mắn và thành công trên cương vị mới của mình và tiếp tục cống hiến cho sân Old Trafford nhiều hơn nữa, lâu hơn nữa.

Ole, một tấm gương về tình yêu và lòng trung thành, sẽ sống mãi trong kí ức của các Manucian, sống mãi với số 20 huyền thoại, với ký ức 1999 anh hùng.

Goodbye, my Ole, my 20LEgend !